—
Ở trên là một ví dụ về kỹ thuật “Show, don’t tell” thường được dùng trong kể chuyện.
Thay vì dùng tính từ để nói lên cảm xúc của bản thân như “cô đơn” ở đoạn 2, thì ta mô tả hành động một cách chi tiết như đoạn 1 để người đọc, người nghe có thể cảm nhận được cái ta cảm nhận mà không cần nói trực tiếp ra.
Ta có thể dùng từ ngữ kích thích các giác quan: mắt thấy, tai nghe, tay chạm, mũi ngửi, miệng nếm để đưa tâm trí và cơ thể người đọc, người nghe vào câu chuyện ta đang kể.
Làm cho họ cảm giác mình là nhân vật, đang cảm nhận và suy nghĩ như người đó.
Nếu ta làm tốt, ta có thể chạm được vào trái tim người đọc, người nghe, làm họ cảm thấy một điều gì đó.
—
Ở giờ tiếp theo của thực hành lắng nghe và chia sẻ, mình nhận lời làm người hỗ trợ H trả lời câu hỏi và viết bài luận để phỏng vấn du học.
Mình có dành vài giờ tìm hiểu thì ngôi trường này mong muốn học sinh thể hiện được bản thân, có khả năng sống chung, làm việc chung với những người bạn đến từ nhiều quốc gia và nền văn hoá khác nhau.
Nên mình hướng dẫn H dùng kỹ thuật “Show, don’t tell” để viết lại các câu trả lời một cách chi tiết hơn về các hoạt động bạn đã và đang làm, để thể hiện con người của bạn qua các hành động cụ thể, thay vì là các câu trả lời chung chung như bao thí sinh khác.
—
Thật vui khi những gì mình biết có thể giúp ích được ai đó.
Hy vọng vẫn có người cần những gì mình chia sẻ và cần mình lắng nghe câu chuyện của họ.
Mời bạn tiếp tục cùng mình thực hành lắng nghe và chia sẻ để kết nối tốt hơn ở đây nha:
https://forms.gle/MTpejJr143BmrBKD9




Comments